Bài viết trích từ sách Forex 101, các bạn mua sách để ủng hộ tác giả nhé
Đô-la Mỹ là đồng tiền chính trên thị trường thế
giới. Các đồng tiền khác cuối cùng đều được định
giá trên cơ sở cặp tiền tệ với đồng đô-la Mỹ. Vai trò
và ý nghĩa của đồng đô-la Mỹ thường phát huy
mạnh mẽ nhất trong những thời kỳ xảy ra bất ổn
chính trị. Điều này đã được chứng minh trong cuộc
khủng hoảng ở châu Á giai đoạn 1997-1998.
Đô-la Mỹ trở thành ngoại tệ chính kể từ sau
Chiến tranh Thế giới thứ Hai, khi hệ thống quản lý
tiền tệ Bretton Woods dựa trên tiêu chuẩn vàng ra
đời. Vào thời điểm đó, ¾ lượng vàng dự trữ của thế
giới đều tập trung tại Mỹ. Tất cả các đồng tiền đều
được định giá bằng đô-la Mỹ, và đến lượt mình,
đồng đô-la Mỹ lại được chuyển thành vàng với giá
35 đô-la một ounce. Tỷ giá cố định giữa vàng và
đô-la Mỹ được duy trì cho đến năm 1971 khi Mỹ
không còn khả năng đảm bảo việc chuyển đổi đồng
đô-la của mình thành vàng nữa do khủng hoảng kinh
tế. Kể từ đó, tiền tệ cũng trở thành hàng hóa, và
chúng có thể được mua bán trên thị trường liên ngân
hàng với giá cả bởi thị trường quyết định giống như
các loại hàng hóa khác. Giá của chúng do cung và cầu quyết định do thị trường có tính chất mở cửa và
tự do. Ngày nay, khoảng 50-61% dự trữ của ngân
hàng trung ương các quốc gia là đồng đô-la Mỹ.
Đây vừa là phương tiện thanh toán toàn cầu, vừa là
một công cụ đầu tư, vừa là tấm lá chắn tiền tệ cho
các quốc gia trong trường hợp xảy ra khủng hoảng
tài chính và chính trị. Sự xuất hiện của đồng euro
(đồng tiền chung châu Âu) vào năm 1999 chỉ làm
giảm đi đôi chút sức ảnh hưởng của đồng đô-la Mỹ.
Liên minh đồng đô-la bao gồm đồng tiền của các
quốc gia ở Bắc Mỹ và vùng vịnh Ca-ri-bê. Nó cũng
bao gồm cả đồng đô-la Đài Loan, đồng won Hàn
Quốc, đô-la Singapore, và đô-la Hồng Kông bởi
những đồng tiền này đều gắn chặt với đồng đô-la
Mỹ.
Tổng giá trị đồng đô-la Mỹ được đưa vào lưu
thông đã đạt 300 tỷ vào năm 1995 và tăng lên 700 tỷ
vào đầu năm 2004. Hai phần ba trong số đó đang
nằm ngoài lãnh thổ nước Mỹ. Thực tế đó thể hiện
tầm quan trọng của đồng đô-la Mỹ với vai trò là
ngoại tệ dự trữ. Nó cũng là phương tiện trao đổi tiêu
chuẩn tại các thị trường hàng hóa, đặc biệt là thị
trường vàng và dầu mỏ. Rất nhiều công ty không có mặt trên thị trường Bắc Mỹ nhưng vẫn niêm yết giá
các loại hàng hóa và dịch vụ của mình bằng đồng
đô-la Mỹ trên thị trường quốc tế. Ví dụ, nhà sản xuất
máy bay của châu Âu – Airbus, chỉ sử dụng đồng
đô-la Mỹ làm cơ sở để định giá các thiết bị do mình
sản xuất.
Nhà kinh tế học nổi tiếng Paul Samuelson cho
rằng chính nhu cầu đối với đồng đô-la Mỹ ở nước
ngoài đã cho phép nước này tài trợ thâm hụt thương
mại mà không khiến đồng tiền của mình mất giá.
Tuy nhiên, tình trạng này cũng có thể gây ra tác
động tiêu cực đối với sự ổn định tài chính và tỷ giá
đồng đô-la Mỹ trong tương lai.
Hiện nay, đô-la Mỹ đang dần mất đi vai trò và
ảnh hưởng trên thế giới do tỷ giá của nó so với
nhiều đồng tiền khác đang sụt giảm, đồng thời sức
mạnh kinh tế của khu vực đồng đô-la cũng đang suy
yếu. Như vậy, câu hỏi đặt ra là liệu chúng ta có nên
chấm dứt dùng đồng đô-la Mỹ như đồng tiền duy
nhất trong thanh toán quốc tế và dự trữ quốc gia hay
không.
Phần lớn các nhà kinh tế học, bao gồm cả cựu
Giám đốc Cục dự trữ Liên bang Mỹ Alan Greenspan, người đã điều hành ngân hàng trung
ương lớn nhất thế giới này trong vòng 18 năm, đều
cho rằng đồng đô-la Mỹ đang từ bỏ vị trí đồng tiền
dự trữ của thế giới, đó cũng chính là lý do tại sao tỷ
giá của nó lại lao dốc mạnh đến vậy. Cùng lúc đó,
Trung Quốc, quốc gia có lượng dự trữ Ngoại hối
bằng đồng đô-la Mỹ lớn nhất (trên 1,43 nghìn tỷ),
đang mong muốn đa dạng hóa nguồn dự trữ của
mình bằng các đồng tiền khác như đồng euro, điều
chắc chắn sẽ có tác động ngược trở lại tới tỷ giá
đồng đô-la Mỹ.







0 nhận xét:
Đăng nhận xét